Thứ Sáu, 1 tháng 4, 2016

Phá gia chi tử

    Bây giờ là 11:07pm ngày 1/4/2016, hôm nay là ngày cá tháng tư, thực ra cũng không định viết gì nhưng các bạn trong phòng đang nói đến vấn đề tiền nong, một tháng tiêu bao nhiêu, bố mẹ cho bao nhiêu... tự nhiên thấy mình ....
                       
                                        Phá gia chi tử!

    Ở phòng tôi có một cô bạn nhà khó khăn nhất, cô ấy kể nay được bố cho 2 triệu nhưng không dám cầm trả lại 1 triệu, bảo đấy là lần đầu tiên bố cho nhiều tiền đi đến thế. Vì bảo tiền đấy thấy mẹ xuống nhà chú vay nên không dám cầm nhiều. Cô ấy ở phòng ăn uống rất kham khổ: hầu như chỉ ăn cơm rau, cá khô, có thịt cũng rang mặn ăn mấy bữa, chi tiêu cũng không dám tiêu nhiều, đi làm vất vả nhưng cũng chỉ mong có thể đi làm để kiếm thêm tiền đỡ đần bố mẹ...

    Còn có một cô bạn cũng đi làm, hàng ngày ăn mì tôm, bún đậu, chi tiêu tiết kiệm vì nói còn gánh trên vai món nợ 40 triệu tiền vay học đại học, bố mẹ đã già đâu thể kiếm thêm được nhiều...

    Lại có một cô bạn đi làm suốt, hầu như chỉ ăn mì tôm, không những thế luôn cố gắng học hành, thức khuya dậy sớm, đề ra mục tiêu phấn đấu cũng vì vay tiền đại học và thương bố mẹ. Khi làm ra tiền biếu bố 1 triệu, biếu mẹ 1 triệu, mỗi lần về đều nhớ mua quà cho em gái nhỏ...

    Tôi thì sao? Nhìn lại bản thân mình, thật hổ thẹn. Tôi sinh ra trong một gia đình tương đối khá giả, sống ở thành phố, gia đình so với mấy bạn đó có vẻ điều kiện hơn. Mỗi lần về quê lên bố mẹ ít nhất cũng cho 1 triệu 7, nhiều thì gần 3 triệu. Tôi chưa phải chịu khổ như các bạn ấy, ít nhất tôi cũng chả bao giờ phải xuống ruộng cấy gặt, cũng chả biết cảm giác lên đồi làm việc... Tôi cũng chả phải đi làm kiếm tiền, tôi từng đi làm thu ngân nhưng được 6 ngày do phải dậy sớm đã chạy mất. Ngẫm nghĩ đến bây giờ hơn 22 tuổi rồi tôi chưa làm được trò trống gì, chỉ mỗi việc học hành cũng không đến nơi, tiếng anh không được mà tiếng nhật cũng chả xong, gửi CV đi các nơi thì toàn những công ty lừa đảo, bán bảo hiểu, BĐS trả lời, thực tập thôi cũng không tự kiếm được, lại chả đi làm thêm được gì, về nhà còn tranh anh với em, không kiếm được đồng nào đưa bố mẹ, chỉ biết đến tháng xin tiền lại không biết chi tiêu tiết kiệm, đã thế còn đòi đi Nhật, việc đó cũng đồng nghĩa với bố mẹ tôi sẽ phải vay ít nhất gần 150 triệu để tôi đi. 

    Lúc trước tôi luôn so sánh mình với những người được sinh ra trong gia đình điều kiện hơn. Nhiều lúc bố tôi nói "bọn mày bây giờ sướng hơn bọn tao nhiều", tôi chả thèm nghe lại nói :"bố so sánh ngày xưa với bây giờ làm gì, mấy đứa bạn con nàh đều khá giả, sung sướng hơn kìa", nhưng từ khi lên đại học, sau gần 4 năm ở cùng nhau, tôi đã hiểu ra rằng, mình may mắn đến nhường nào, cũng thấy được rằng mình phá gia chi tử đến nhường nào...

 

Thứ Tư, 2 tháng 12, 2015

"Bà mẹ khó tính"

                                   "Bà mẹ khó tính"

  Bây giờ là 10:33pm ngày 2/12/2015. Hôm nay trong lòng tôi có gì đó rất khó chịu, nhiều việc đan xen, cảm xúc lẫn lộn, định sang phòng Linh để giải tỏa nhưng rồi đang kì thi ai cũng bận, lại cuốn vào bài tập nên lại thôi.

  Trở về phòng không làm sao hết được, chỉ là vừa nhìn thấy hình ảnh một người bạn cùng lớp được chị gái tag vào ảnh chúc mừng gì đó mẹ cậu ta. Tôi cũng tò mò ấn xem, và chợt nhớ lại có ai đó nói rằng mẹ cậu ta rất khó tính... nói chung xem ra cũng là người nghiêm khắc khó gần. Không hiểu sao khi xem ảnh cả gia đình người ta, nhìn thấy mẹ cậu bạn đó cũng bình thường như bao bà mẹ khác, cũng cười hiền, mắt cũng dịu đang khi được con ôm hoa tặng chúc mừng. Tôi chợt nghĩ, khó tính thì sao, người mẹ khó tính thì sao, là mẹ ai cũng được quyền khó tính, được quyền "xù lông" khi cảm giác quyền lợi của con mình bị xâm phạm. Ai chả không muốn con mình thiệt thòi, là người thứ yếu trong một mối quan hệ nào đó, ai chả muốn con mình được mọi người tôn trọng, hơn thế nữa ai chả muốn con mình được hưởng những gì tốt nhất, còn mọi người ra sao cũng xếp sau con mình một chút. Biết rằng thế là ích kỉ, nhưng người làm mẹ ai chả vậy, đó là bản năng, là nỗi niềm của một người mẹ. Tôi chưa làm mẹ bao giờ, nhưng xung quanh tôi có biết bao người làm mẹ, thử hỏi ai không muốn để dành cho con mình những cái tốt nhất, sau đó mới đến những người khác, thậm chí khiến mình chịu thiệt thòi cũng nhất định không muốn con mình chịu ấm ức. Người làm mẹ trong khắp thế gian này ai cũng vậy thôi, dù là nghèo khó, giàu có, già, trẻ, dù là người có tính cách như thế nào, có hoàn cảnh như thế nào thì trong tâm luôn tồn tại một sự ích kỉ, ích kỉ đó cũng chỉ vì con mình mà thôi. Cũng chả có gì liên quan lắm, chỉ là nhìn ảnh đó, muốn viết ra một cái gì đó, muốn phân trần cho các bà mẹ bị mang tiếng khó tính một chút thôi. Và tôi cũng mong rằng, những người con đó khi nghe thấy ai nói "Mẹ mày khó tính nhỉ!", thì sẽ không ngần ngại mà nói rằng:"Ừ, mẹ tao khó tính thì đã sao!". 
     
      Haha, nghe câu đó chỉ muốn cho ăn vả, nhưng ương ngạnh cũng có cái hay của nó :3 .Thực ra thì cũng lâu lắm không về nhà nên thấy nhớ, gặp được ảnh người ta quây quần nên có chút ngưỡng mộ, gato một tí thôi...

Thứ Bảy, 10 tháng 10, 2015

Ngôi trường tôi từng mơ ước

                           Ngôi trường tôi từng mơ ước

Bây giờ là 2:07pm ngày 10/10/2015 .Tôi đang đọc 1 câu truyện, vầng lại là đọc truyện, lười biếng quá mà :3. Đại loại là đọc đến đoạn nữ chính vì mối tình đầu quyết tâm thi vào trường đại học trọng điểm, nói như ở mình chính là Đại học ngoại thương. Nhưng sau 1 thời gian nỗ lực thấy rằng mình không đủ khả năng nên ngậm ngùi thay đổi chọn đại học cũng là trọng điểm nhưng trong thành phố mình, đành lỗi hẹn với tình đầu, xót xa cho mối tình thơ dại thua trước sự thực phũ phàng của thực tế. Haha, cái chính thì tôi không định nói đến vấn đề này, chỉ là tóm tắt lại cái đã dẫn dắt tôi viết nên bài này mà thôi.

Thực ra thì khi đọc đến đoạn cô ấy ngậm ngùi thay đổi nguyện vọng của mình, tôi nhớ đến mình trước đây. Chỉ là không phải đại học mà là cấp ba. Ở quê tôi, có một trường chuyên nổi tiếng cả tỉnh và cũng có thể nói là top trong cả nước. Thật sự thì tôi từng có một khao khát mãnh liệt vào được trường đó. Không phải như nữ chính kia vì mối tình đầu của cô ấy hẹn ước tại nơi đó, nhưng cũng vì một người. Người đó chính là bố tôi.

Nhà tôi có truyền thống học tốt, bố tôi và các cô chú khi xưa còn đi học đều học rất giỏi. Đặc biệt là bố tôi, tôi nghe ông bà kể lại, bố tôi toàn là con ngoan trò giỏi của lớp. Khi xưa đi học đều được các thầy cô quý mến, sau bao năm không gặp gặp lại vẫn còn nhớ lại. Hoàn toàn không phải nói điêu. Nhà ông nội tôi vẫn giữ tập ảnh in về Bác Hồ, nghe nói đó là phần thưởng của bố tôi và chỉ có học sinh suất sắc mới được thưởng cái đó. 

Nói về ngôi trường cấp ba đó thì nó là một trường lâu đời, kiến trúc cổ do Pháp xây nên, nói chung thì khá đẹp. Tôi chưa vào trong trường đó tham quan lần nào, chỉ là mỗi lần đi ngang qua đều nhìn vào đó đầy "thèm khát". Bố tôi và các chú trước đây đều học trường đó, chỉ có cô chú út thì học trường khác nhưng vẫn là trường công lập. Với tôi thì vào được trường đó gần như là 1 truyền thông và sự tự hào lớn lao của gia đình, tất nhiên người trong nhà cũng không đặt nặng chuyện này, cũng không ép tôi phải vào trường này trường kia. Nhưng nói thực, nếu nói ước mơ đầu tiên hay ví von nếu gọi mối tình đầu tiên thì đó chính là ngôi trường này.



Nhưng lúc đó, tôi chỉ là một đứa học làng nhàng, chưa bao giờ được thi tỉnh, huyện gì, cấp trường của chưa có cửa chứ đừng nói gì đến những cái đó. Mà vào được trường đó ngoài thông minh ra thì phải là chăm chỉ vô biên. Mà tôi thì thông minh thì ít mà lười biếng thì đầy, hì hì dù rằng so với bây giờ hồi đó tôi chăm chỉ gấp vạn lần. Cũng được nằm trong top khá của lớp nhưng để vào được đó coi như xa vời. Tôi đã xác định mơ ước của mình từ rất sớm, nhưng thực sự thì tôi không dám theo đuổi nó cũng như không thực sự quyết tâm theo đuổi nó. Tôi chỉ viết nhật kí nói về ước mơ đó, ngay cả nói ra tôi cũng không dám. Nhưng trong lòng vẫn âm thầm theo đuổi và dự định nhất định sẽ thi vào đó...

Nhưng rồi khi đến cuối lớp 9 phải quyết định xem thi trường nào. Tôi đã rất phân vân, còn chơi trò viết 1 số tên trường định thi xong đó bốc, mấy lần bốc cũng vài lần vào tên trường này. Nhưng cuối cùng tôi chịu thua, phải là chịu thua, tôi sợ thất bại, từ trước tới nay tôi luôn sợ thất bại, nên tôi đã bỏ cuộc ngay cả khi mình chưa bắt đầu. Tôi chọn trường dễ với hơn mà cũng chả vì lí do gì đặc biệt chỉ vì 1 lời hứa với mấy đứa bạn thân là cùng nhau thi vào trường đó. Trong 5 đứa chỉ có 3 đứa thi vào trường đã hẹn cùng nhau, còn 2 đứa kia thì không, tôi hiểu được cảm giác của 2 đứa nó, vì ngôi trường tôi thi chính là ước mơ của bọn nó như ngôi trường kia là ước mơ của tôi vậy. Xem như thay chúng nó hoàn thành hay là tôi đang ngụy biện cho bản thân mình. Tôi cũng không biết nữa, chỉ biết khi đó tôi thực sự đau lòng và tự trách bản thân tại sao không nỗ lực hơn để có thể tự tin thi vào trường đó một lần...

Sau đó một thời gian, cả cho đến tận bây giờ mỗi lần về quê khi ngang qua ngôi trường đó, cảm xúc của tôi vẫn hệt như năm nào, chính là day dứt cùng nỗi nuối tiếc khôn nguôi. Nó giống như khi bạn nhớ về mối tình đầu của mình vậy, luôn là câu: giá như..., tại sao lúc đó mình không...".Có lẽ đây luôn là điều nuối tiếc đầu tiên trong của đời và tôi cũng tin rằng nó cũng là cả cuộc đời. Vì sao ấy hả, vì ngay từ khi đó tôi cũng đã nghĩ như thế rồi, đến bây giờ vẫn còn nghĩ như thế thì cả cuộc đời này cũng sẽ nghĩ thế thôi :'(. Haizz! Viết ra cũng chỉ là để chia sẻ cảm xúc thế thôi chứ cũng là quá khứ rồi, thời gian trôi đi thì không thể nào lấy lại được. Chỉ là nếu có thể quay, tôi sẽ nói với mình của của quá khứ :"Nhất định không được bỏ cuộc vì đó sẽ là nỗi nuối tiếc của cả cuộc đời".

Thứ Hai, 5 tháng 10, 2015

                                       

Bây giờ là 12:37am ngày 6/10/2015. Tôi vừa đọc một câu chuyện ngắn, đại loại là một cô gái yêu người bạn thân nam của mình. Lúc đầu tưởng rằng cậu bạn đó không biết tình cảm của mình, dù rằng biết người đó thích 1 người con gái khác nhưng vẫn cố chấp thích và đi bên cạnh cậu ấy dù rằng chỉ là âm thầm. Cho đến 1 hôm trong chuyến đi chơi, ngồi trên cáp treo, cậu bạn đó tưởng rằng cô gái đã ngủ nên mới nói hết ra nỗi lòng: rằng cậu ấy biết cô thích cậu ấy, nhưng vẫn không thể đối xử lạnh nhạt được, rằng nếu cô ấy nói ra thì sẽ từ chối ngay, nhưng sẽ thật tốt nếu cô ấy cứ im lặng vậy, không phải do coi cô ấy là dự bị mà là không muốn mất đi một người bạn của mình, không thể lạnh nhạt dứt khoát làm cô ấy tổn thương. Nghe được những lời đó, cô gái chợt nhận ra không ngờ tình cảm của cô lại khiến cậu ấy dằn vặt và khó xử đến vậy. Chính vì vậy cuối cùng cô ấy cũng có thể buông bỏ, thành tâm chúc phúc cho người đó. 


Chuyện cũng không có gì, chỉ là tôi chợt nhớ đến mình. Tôi luôn tưởng tượng rằng nếu thời gian quay trở lại, tôi nhất định sẽ làm bạn thân với người đó, rồi biết đâu tôi sẽ có cơ hội đi bên người đó 1 lần. Nhưng đọc chuyện này rồi, tôi chợt nhận ra không thể đáp lại tình yêu của 1 người lại nặng nề đến thế sao? Nếu tôi trở thành bạn thân của cậu ấy rồi cậu ấy vẫn không thích tôi thì chẳng phải cậu ấy sẽ thấy khó xử lắm sao. Với tính cách của tôi thì nhất định sẽ bày tỏ, nếu cậu ấy từ chối tối nhất định tôi sẽ làm lơ, lạnh nhạt :3 . Quan điểm của tôi luôn là:" Không thể làm người yêu thì không là gì cả" bởi vì làm bạn là không thể vì thế tôi sẽ không thể quên nên tốt nhất không làm gì cả. Ừ với những người bình thường thế không sao. Nhưng thử nghĩ nếu là bạn thân tự dưng đang thân với nhau lại trở thành lạnh nhạt, xa cách thì thật đáng tiếc cũng khiến người ta khó chịu. Nhưng như thế là cách tốt nhất, hì hì, có lẽ quan điểm mỗi người là khác nhau nhưng tôi cứ cố chấp cho là như thế đấy. Nhưng nói thật thì, nghĩ lại thật may mắn vì hai chúng tôi không là gì cả, tôi vẫn là người âm thầm dõi theo và cậu ấy cũng chưa bao giờ biết được có người- là tôi dõi theo cậu ấy lâu đến vậy. Như vậy thật thanh thản...

Thứ Ba, 29 tháng 9, 2015

Cô họ của tôi

                                             Cô họ

Bây giờ là 9:10pm ngày 29/9/2015. Thực ra cũng không định viết gì cả nhưng lướt facebook đọc được bài viết gia đình là số 1, có đoạn người nhà tưởng lạc mất đi tìm thật không kìm được. Hôm nay đã đến lúc tôi viết về cô họ của mình rồi.

Nói là cô họ nhưng thực ra cô ấy hơn tôi có 1 tuổi. Với tôi như là một người chị vậy. Nếu khái quát tuổi thơ của tôi chỉ trong 3 từ thì 3 từ đó chắc chắn là :"Nguyễn Huyền Trang". Với cô ấy thì tôi có rất nhiều kỉ niệm vì nhà chúng tôi ngay bên cạnh nhau lại hơn kém nhau có một tuổi nên có thể nói là như hình với bóng. Hôm nay chỉ là muốn kể 1 mẩu chuyện nhỏ trong lúc xúc động mà thôi.

Tôi nhớ hồi đó tôi học lớp 3 hay lớp 4 gì đó. Tôi và cô ấy học chung trường tiểu học, trung học. Sau này có biến cố xảy ra nên mới học khác cấp 3 và rồi rẽ theo 2 con đường riêng. Lại nói về hôm đấy, đó là 1 buổi sáng đi học. Như thường lệ tôi với cô ấy cùng nhau đi học. Trường chỉ cách nhà đi bộ có 5-10' thôi. Đang đi chưa được nửa đường, cô ấy chợt nhớ ra quên gì đó, đưa cặp cho tôi cầm và quay về nhà lấy đồ. Trước khi đi có dặn tôi đứng tại đó đợi. Nhưng 1 con bé nhút nhát và kỉ luật như tôi rất sợ muộn, sau khi đợi được 1 chút do sợ trễ giờ vào lớp, tôi đã tự động xách cặp của cả 2 đến trường trước. Gửi cặp cô ấy vào lớp của cô ấy và rồi ung dung vào lớp mình ngồi. Trong lòng chắc mẩm cô ấy sẽ tự mình biết rằng tôi đã đến lớp trước và sẽ đi tự đi đến trường sau. Và rồi buổi học trôi qua bình yên, cuối giờ chúng tôi vẫn về cùng nhau như bình thường. Tôi không nhớ rõ lúc trước khi vào lớp hay trong buổi học hôm đó có gì không. Chỉ nhớ khi về đến nhà cô ruột tôi nói lại rằng: "Sao lại tự ý đi mà không đợi cũng không nói lại vậy? Cháu có biết cái Trang nó ra không thấy cháu, tưởng bị lạc mất sợ quá chạy về khóc tìm rồi lại chạy ra trường không? Lần sau không được như vậy nữa." Tôi vẫn còn nhớ rõ câu nói đó, cũng nhớ rõ bộ dạng mình khi nghe cô ruột nói câu đó. Ngây ngây ngô ngô, vầng là ngây ngốc đấy ạ. Lúc đó trong suy nghĩ của tôi là :"Thật không thể hiểu nổi, cô ấy bị ngốc à, không thấy mình ở đó phải tự biết mình đã đi đến trường rồi chứ". Rồi sau đó cũng chẳng để ý nữa. Cho đến hôm nay khi đã là sinh viên năm 4, hiểu biết hơn nhiều tôi mới hiểu được cái gì là "tình thân". Thực sự nghĩ lại cảm động lắm.




Nói đến chuyện này lại nhớ có lần tan học về trời mưa, cả 2 chúng tôi đều không có áo mưa. Mưa tầm tã đừng ở chỗ nhà để xe với đám học sinh đang chịu "thảm cảnh" giống như 2 chúng tôi. Thấy có mấy đứa như thế, nhờ mấy đứa có ô mua hộ áo mưa giấy. Đứng 1 lúc mưa cũng ngớt ngớt. Cô ấy thấy vậy mới quay sang nói với tôi:"Mày đợi ở đây, tao chạy đi mua áo mưa rồi về". Thật sự lúc đó tôi cảm động không lời nào tả hết, không ngờ cô ấy vì mình mà chịu đội mưa mua áo mưa vì trong suy nghĩ của tôi cô ấy luôn là người rất khôn ngoan, toàn bắt nạt tôi không à :3 ( lí do vì sao sau này có thời gian sẽ kể sau). Sau đó khi về nhà an toàn, tôi có viết 1 bài cảm xúc như bây giờ á, dài 2 trang giấy định gửi cho báo Hoa Học Trò, xem có được đăng không nhưng rồi bị bọn bạn thân đến nhà chơi tóm được, sau cũng bị cô ấy nhìn thấy còn nói thản nhiên :"Viết linh tinh gì thế @@". Sau ngại quá cho tờ giấy đó  "Cuốn theo chiều gió luôn". Haizzzzzzzzz! 

Viết linh tinh 1 hồi giờ tụt cả cảm xúc rồi, còn rất rất nhiều chuyện giữa 2 chúng tôi nhưng thôi để hôm khác viết tiếp, hôm nay cứ tạm mở đầu thế đã :D

Thứ Sáu, 11 tháng 9, 2015

...

Bây giờ là 9:07pm ngày 11/9/2015. Nay tôi đã cup 9 tiết học, thực ra cũng chả làm gì, chỉ là cho phép bản thân lười biếng 1 ngày. Cùng không phải tâm trạng không vui hay gì, chỉ là hôm qua đi học về uống sữa đột nhiên choáng váng buồn nôn, sợ quá đi ngủ luôn. Sáng nay dậy sớm nhưng cũng chả đi học, cho phép bản thân nghỉ phép một ngày. Ở nhà cả ngày, ôm máy tính, nghe nhạc, đọc truyện ngôn tình, nay không hoạt động não. Chỉ là vừa đọc truyện đến đoạn có viết: "Ngay cả tiền mở quán cafe với bạn bè cũng là tiền hồi môn bà nội lén đưa cho cô". Chợt nhớ đến ông bà, không cầm được mà viết cảm xúc lên facebook nhưng chỉ là facebook thứ 2 mà thôi, không có mấy bạn bè biết, nhưng cũng không dừng được mà phải vào đây viết vài dòng. 

Dạo này sức khỏe xuống cấp, ăn uống không được hay buồn nôn chóng mặt. Lại mới xin khoản tiền học quá lớn trong 1 lúc thành ra tôi không dám xin tiền ăn tháng này, hiện tại tiền để dành còn 1 triệu, đóng phí thi tiếng nhật các loại 400 nghìn, tôi cũng vay Linh 300 nghìn nhưng không tiêu định sẽ trả luôn nhưng cô ấy nói không chịu, bắt phải tháng sau mới được trả vì sợ tôi không có tiền mà nói dối. Nhưng tôi cũng để đó, không tiêu vào, ngày ăn 1 bữa cơm, sáng tối uống sữa, cân nặng có giảm đi nhiều. Tôi chợt nhớ đến ngày xưa mẹ tôi có vô tình nói với ông bà ngoại :"Dạo này cái Mai nó gầy". Dù rằng hồi đó tôi có xuống 1 cân trông chả khác gì, vì bình thường khá mũm mĩm. Nhưng đi học lâu không về nên sau này tôi nghe mẹ và bác kể lại: "Ông bà tối đến thường khóc thương mày, lẩm bẩm nó dạo này gầy quá". Sau  khi tôi về lên thăm ông bà thấy tôi không khác gì mới yên tâm. Mỗi lần lên ông bà đều dúi tiền cho tôi, sau này khi lẫn không biết nữa mới thôi. Dạo này ăn uống không được, lại không có tiền ăn, người gầy đi, nhớ đến chuyện xưa tôi lại thấy tủi thân, giờ đây đã không còn ai đau lòng xót thương vì tôi gầy đi nữa rồi. 

Ngày nhỏ, tôi là cháu đầu tiên của đằng nội, lúc đó các chú và cô chưa có gia đình, cả nhà tập trung chiều chuộng tôi, ông nội tôi cũng rất chiều nên tôi thường bám ông hơn bám bà. Tôi đã từng nghĩ bà quý cô họ hơn tôi vì nhà cô ấy cũng hoàn cảnh mà bố cô ấy lại là em ruột bà, thế nên không có nhiều tình cảm với bà như ông. Nhưng tôi còn nhớ có lần ông mắng tôi, tôi cũng chả rõ vì sao chỉ nhớ rất sợ, chỉ có bà dỗ dành. Sau này khi tôi 5 tuổi bà bắt đầu bị bệnh thận phải chạy thận nhân tạo rồi dần dần tuần chỉ 1,2 lần về. Nhưng tôi vẫn còn nhớ khi còn nhỏ bà hay dắt tôi đi ăn quà vặt, khi bị bố mắng bà cũng thường bênh tôi, còn dậy tôi rất nhiều thứ. Còn nhớ khi mẹ tôi đẻ em trai tôi, bố tôi phải vào viện trông. Nhà không còn ai, bà lo tôi ở nhà 1 mình ban đêm sẽ sợ nên sang ngủ với tôi, mùa đông vừa phàn nàn vừa ủ ấm chân cho tôi. Khi đó còn nhỏ chỉ rằng tiếc vì mất đi cơ hội được ở nhà một mình. Nhưng sau này, năm nhất đại học cả nhà đi biển hết chỉ còn mình tôi ở nhà, ngủ qua đêm tôi mới thấy lo sợ, nghĩ đến chuyện xưa lại thấy đau lòng giờ đây không còn ai lo tôi ngủ đêm 1 mình sẽ sợ hãi mà qua ngủ với tôi nữa rồi. Giờ đây, ông bà ngoại cũng không còn, bà nội cũng không còn... 
Tôi chỉ còn ông nội. Đợt vừa qua ông phải lên Hà Nội mổ vì bệnh túi mật. Lúc này tôi mới giật mình nhận ra ông mình đã già yếu từ lúc nào, không còn phong độ khỏe mạnh như xưa nữa. Tôi cảm thấy đau lòng, xót xa. Đã từ lúc nào mình lại không để ý đến ông như vậy, là do tôi ít về quê hay mỗi lần về chỉ là ở nhà ôm máy tính chỉ gặp ông khi ông nhờ mua báo, hay nhận đồ ăn ông cho. Tôi cảm thấy vừa xót xa vừa ân hận nên khoảng thời gian ông nhập viện tôi cố gắng vào thăm ông nhiều nhất có thể. Đau lòng khi thấy ông bị như vậy tôi chợt nhớ đến ngày xưa ông đã yêu chiều mình như nào, muốn gì được nấy. Còn mình, nhìn xem mình đã làm được gì cho ông, chả làm được gì cả, tôi cứ nghĩ rằng mình cứ ngoan ngoãn nghe lời là đã hoàn thành nghĩa vụ của mình rồi. Nhưng rồi trải qua chuyện này tôi mới thấy được mình như thế nào. Bố tôi nói không sai :"Người khi còn sống không quan tâm, chăm sóc, khi mất rồi khóc thương có ích gì". Là tôi sai khi, khi bà nội mất, khi ông bà ngoại mất tôi đau lòng, dằn vặt cũng bởi vì tôi không làm được gì, khi người còn sống chính là không làm gì nhiều nên không còn mới đau lòng đến thế. Nay ông nội bị thế này, cũng là một đòn thức tỉnh với tôi. Tôi nghĩ, nếu ông không bị thế này liệu tôi báo hiếu ông như thế nào, bằng cách gì, tôi lấy cơ hội đâu ra để làm điều đó. Nhưng nhìn ông như thế mà tôi không khỏi đau lòng xót xa, tự trách bản thân bất lực. Mọi chuyện rồi cũng đã ổn. Khi lên viện ông có mang cả lương hưu nhưng không tiêu vì có bố với các chú chi trả viện phí. Thế nên trước khi về ông còn cho tôi môt triệu tư, vì lo tôi trên này ăn uống học hành không đủ. Thế nhưng khi ông xuất viện về tôi lại chẳng thể tiễn, chỉ có thể gọi điện đến bây giờ, sau khi ông về nhà đã lâu, tôi cũng chả gọi điện về hỏi thăm. Không biết là tôi không thể mở mồm gọi về vì vốn dĩ trước nay không quen bộc lộ tình cảm hay do tôi đã quên. Thế nhưng mọi người vẫn cứ bao dung cho tôi. 

Giờ ngồi viết ra những dòng này cũng chỉ để thỏa mãn nỗi lòng mình thôi. Nói ra có làm được gì, viết ra người cần đọc cũng chả đọc được. Chỉ là tôi tự an ủi ru ngủ bản thân mà thôi.

Thứ Sáu, 28 tháng 8, 2015

Lễ Vu Lan- Mẹ


Bây giờ là 9:28pm ngày 28/8/2015 cũng là ngày 15/7 âm lịch. Theo thông tin lượm lặt được thì nay là ngày chí âm tức âm khí rất nhiều. Nhưng thực ra nó chả liên quan đến chủ đề tôi định viết :v , quan trọng hơn hôm nay là ngày lễ Vu Lan nên tôi dành bài này viết về                                           
                                              MẸ

Dù tôi là con gái nhưng giữa mẹ và tôi không được thân thiết và tình cảm lắm. Có thể do tôi là đứa khô khan, cũng có thể do mẹ tôi lạnh lùng ( cái này do thím tôi nói vậy á). Nhưng từ bé tôi vốn là đứa không bám bố mẹ, tôi bám ông nội :3 , tôi được cai sữa từ năm 2 tuổi và còn làm sao bám ông thì tôi cũng không nhớ nhiều lắm, cái này xin kể sau. Nhưng chỉ biết là từ nhỏ tôi thường ngủ với ông nội, với lại mẹ tôi làm công nhân phải làm từ sáng đến chiều nên tôi thường ở nhà chơi với cô họ hơn mình 1 tuổi và cô ruột, chính vì thế có lẽ trong tiềm thức hay cả kể hành động sau này tôi vẫn thây thân với cô mình hơn. 

Trong kí ức mơ hồ của mình, tôi nhớ hồi bé bố tôi đi học xa nhà hiếm khi về, những hôm ngủ với mẹ tôi thường đòi kể chuyện, mẹ cũng chỉ kể qua loa, toàn truyện cười ngắn. Thực ra hồi đó tôi cũng chả thấy buồn cười lắm, nhưng thích nghe nên cứ đòi, hôm nào cũng nghe đi nghe lại "Chuyện ông huyện về quê" :v , nhưng sau này tôi thấy thế may lắm rồi vì ngoài câu chuyện huyền thoại đó mẹ còn kể cho tôi dăm ba chuyện nữa chứ thằng em tôi sau này biết có mỗi chuyện đó à :v

Hồi nhỏ, tôi sống cùng đại gia đình có ông bà mẹ, bốn chú và cô ruột. Lúc đó các chú và cô chưa lập gia đình, ông bà còn khỏe tôi lại là cháu đầu tiên nên mọi người tập trung cưng chiều. Tôi được cô chú cũng như ông nội mua rất nhiều đồ chơi, cả bố khi đi học về lần nào cũng mang ít nhất 1 thứ về nhưng mẹ lại chưa từng mua gì cho tôi chơi cả. Tôi cũng không để tâm, nhưng có một chuyện đó là 1 lần tôi đòi mẹ mua đồ chơi, đó là 1 con thỏ lên dây cót giá 5000đ. Hồi đó tôi chả để tâm nó là đắt hay rẻ, chỉ biết là người lớn có mua hay không thôi, nhưng do được cưng chiều từ nhỏ nên tôi mặc niệm 1 món nhỏ vậy mà cũng phải xin lâu vậy thật khổ sở :3 . Nhưng không biết do nó là đồ mẹ mua hay tôi ít chơi nó mà sau này khi các đồ chơi khác bị tôi phá tan tành thì nó lại là cái còn chơi được tốt nhất chỉ có vài vết xước không đáng kể.

Hồi bé thì nghĩ vậy, sau này lớn lên chút nữa, khi mà có em thực ra tôi đã rất ghen tị với nó khi thấy nó được chiều hơn ( đấy là tôi nghĩ thế), và do từ nhỏ 2 mẹ còn cũng không có thân thiết gì nên càng lớn tôi càng xa cách gia đình. Tôi không kể những chuyện xảy ra ở trường lớp cho mẹ nghe, cũng không có những tâm sự giữa mẹ và con gái như thích bạn nào, ghét bạn nào, hâm mộ ai...

Còn rất nhiều nhiều nữa, nhưng khi lớn lên rồi, thi thoảng ngồi nghĩ lại, lại nghe mấy nhỏ cùng phòng than ngắn thở dài ( thực ra kêu ầm trời :3) hết tiền, hay bố mẹ bắt đúng ngày bao nhiêu, đủ tháng lấy bao nhiêu tiền thì tôi chợt nhận ra thực ra mẹ vẫn luôn chiều chuộng tôi. Ít nhất mẹ chưa bao giờ để tôi thiếu thốn hay thiệt thòi. Khi ông nội nằm viện, mấy ngày đầu chỉ mình tôi chạy đi chạy lại ( thực ra chỉ là mua cơm giúp ông) nhưng 2, 3 ngày sau tôi thấy chú đưa tôi 2 triệu bảo là tiền mẹ tôi gửi. Chú chỉ nói vậy bảo mẹ cũng chỉ bảo là đưa tôi. Tôi cũng rất ngạc nhiên nhưng rồi nhận ra mẹ sợ tôi thiếu thốn, sợ phát sinh ra chuyện tôi lại không có tiền phải xoay sở, sợ tôi đi lại nhiều mệt không có tiền ăn uống hay đi xe ôm cho nhanh... .

Thực ra tôi vốn là đứa con gái nhạy cảm lại yếu đuối, dù luôn tỏ ra mạnh mẽ nhưng tôi vốn luôn mong muốn được yêu thương. Vì thế khi mẹ với tôi không có những giao tiếp thân mật như các bạn khác, tôi đã từng ghen tị và so sánh trong lòng. Nhưng tôi cũng biết mẹ thương tôi bởi có rất rất nhiều kỉ niệm nho nhỏ tôi luôn lưu giữ trong tâm trí, cũng luôn hiểu điều đó nhưng khi gặp mặt trực tiếp lại khác. Tôi và mẹ luôn có những tranh cãi và bất đồng dù đó chỉ là những chuyện nhỏ nhoi, cũng rất nhiều lần tôi tự nhủ mình phải ngoan hơn, tự giác giúp mẹ chút vì mẹ cũng có tuổi rồi lại làm vất vả nhưng rồi khi đụng chuyện, tôi lại bị cái tôi che lấp, lại để tính ích kỉ làm mờ mắt. Con cái ai cũng vậy thôi, luôn cho rằng cha mẹ phải có nghĩa vụ làm cái này, làm cái kia cho mình, mặc định rằng như thế nên khi không được đáp ứng thành ra chúng ta nổi nóng, nghĩ rằng mình " khổ sở, thiệt thòi, không được yêu thương, quan tâm". Thực ra trên đời này làm gì có ai có nghĩa vụ phải đối xử tốt với ai, là do ta được nhận quá nhiều khi không được nữa sẽ nổi điên lên. Điều đó tôi biết, mọi người đều biết, tất nhiên nói dễ nhưng khi làm mới thấy thật khó...


Cuối cùng còn rất nhiều điều nhưng để nói ra là không đủ tôi chỉ xin dẫn ra lời bài hát Headlights của Eminem và Nate Ruess :"I guess we are who we are...May be we took this so far" - Con đoán chúng ta chỉ là chính mình mà thôi...Nhưng có lẽ chúng ta khiến nó đi quá xa" . Tất nhiên là mẹ tôi so với mẹ Nem thì tuyệt hơn rất nhiều còn tôi lại tệ chả khác gì Nem khi niên thiếu :3 . Nhưng dù sao thì  "You 're still beautiful to me, cause you're my mom" - Với con, Mẹ luôn là người tuyệt đẹp vì Mẹ là mẹ của con"