Thứ Ba, 21 tháng 4, 2015
Yêu đơn phương
Bây giờ là 8:17pm, sau khi đánh vật với bài tập môn Hạch toán kế toán, tôi hoàn toàn bất lực và đầu hàng T^T. Chán đời, ngồi mở nhạc lên nghe, lại thấy lâu lâu không vào blog, mở vào xem thế nào. Đọc 1 hồi thấy đau mắt quá trời @@, phải thay lại cái giao diện. Đúng lúc lại nghe được bài hát :"Luôn trong thinh lặng" của A Sang - nhạc phim Tiên Kiếm Kỳ Hiệp 1. Bài hát là tâm trạng của 1 cô gái yêu thầm 1 chàng trai. Haizzzzzzzz! Nghĩ đến đây cảm xúc thật là dạt dào. 1 con người chuyên yêu thầm như mình (vâng phải nói là chuyên đi yêu thầm ạ T^T) phải lên tiếng nói ra nỗi lòng thôi Y^Y
Không biết có phải do mình quá nhạy cảm với trái tim bằng chocolate dễ tan chảy hay không hay do mình quá háo sắc mà cứ thấy bạn nào đẹp trai là đổ cái rầm *hớ hớ*. Đùa vậy chứ, hồi còn học tiểu học (vâng là học tiểu học đấy ạ). Mình thích các bạn đó là do học giỏi, cũng đáng iu :''>. Nhưng thích thì thích thế thôi, cứ mỗi năm 1 lớp là quên luôn, lại thích bạn khác :v :v. Và rồi bi kịch đã đến (phải nói là rất bi kịch), đến giữa năm lớp 4, mình đã thích 1 bạn nam cùng lớp, và đó cũng là mối tình đơn phương đầu tiên của mình T_T. Uhm..., để xem nào hồi đó có 1 thời gian ngồi cạnh bạn đấy, lúc đầu cũng bình thường, thấy bạn đó cũng khá là "xinh gái a"
da trắng, môi đỏ, mày thanh, môi tú *giống tiểu mỹ thụ trong đam mỹ quá vậy @@*. Hắn ta cũng nghịch ghê lắm, và rồi trái tim non nớt của mình *ọe :">* rung động và cũng cứ tưởng 1 thời gian là hết như trước đây. Nhưng thật tình cờ và thật bất ngờ, bố mình và mẹ hắn lại làm cùng trường, và thế là mình với hắn cứ học cùng nhau hoài, và cũng từ thời khắc đó, mình cũng thích hắn hoài luôn.
Lên lớp 6, chuyển cấp, mình cứ nghĩ hắn chuyển sang lớp chọn chính, vì thấy được điều sang đấy rồi mà, mình cũng thấy vui vui vì mình sẽ không thích hắn nữa. Nhưng mà, haizzzzz, ông trời trêu người, hắn lại trở về bên mình *hơ hơ*, thế là cứ tiếp tục thôi. Và trong suốt 4 năm cấp 2 mình trở thành "tự kỷ". Hix vì mình thích hắn nên làm gì cũng thấy ngại, với lại hồi đó lớp nhiều bạn gái xinh lắm, hắn lại hòa đồng nên chơi với nhiều bạn gái, mà mình hồi đó trong giai đoạn dậy thì xấu như con gấu, mụn tùm lum nên, béo ú nữa nên tự ti lắm ạ. Hồi đó nghe láng máng bọn con trai trong lớp mình chọn xếp hạng con gái. Lớp có 13 đứa mình xếp thứ 11 mịa nó rồi -_- , ak không hình như 13 luôn. Huhu là mình tổn thương ghê gớm á, thế là mình cứ lủi thủi chơi với 4 đứa bạn thân thôi.
...Thời cấp 2 cứ thế trôi đi, mình cứ ôm mối tình đơn phương trong lòng. Cấp 3 phải thi chuyển cấp, may mắn mình đỗ 1 trường công lập, cậu ấy không đỗ phải học trường khác. Mình cũng tưởng rằng duyên phận đến đây là hết. Trong khoảng thời gian sau khi thi xong, mấy đứa bạn thân có đến nhà mình chơi, 1 trong số đó bỏ quên điện thoại ở nhà mình. Mình lén lấy vào danh bạ xem với hi vọng sẽ thấy số điện thoại của hắn, y như rằng có, mình lấy số và nt với hắn trong mấy ngày. Tất nhiên là không để hắn biết mình là ai, chi nói mình bạn cùng lớp thôi. Rồi đến hôm cuối cùng của tuần, mình nhớ hôm đó là 6-8. Mình nói danh tính và tỏ tình với hắn. Kết quả là, không cần đoán cũng biết rồi ạ -_- "Tớ và cậu là 2 thế giới khác nhau" :v :v :v các bạn đừng hiểu nhầm không phải là không cùng giới tính hay hắn là yêu mình là người như trong phim Tàu ạ, chỉ là mình bị từ chối T^T. Haizzzz! Nhưng thôi không sao, đời còn dài, giai còn nhiều *hớ hớ*, với lại mình với hắn học khác trường mà, có gặp lại quái đâu mà sợ :3...
Vầng, và với tư tưởng đó, em cũng chả lo lắng gì, cho đến khi...bố em thông báo 1 tin như sét đánh giữa trời quang "đi học thêm", "chỗ nào hả bố?", "Lên nhà cô N, T nó dẫn m đi". Oimeoi, người đùa con sao T_T. Từ lúc đó đến lúc học thêm, em rơi vào trạng thái lo lắng không yên, chỉ biết than trời, mà học thêm không thể bỏ, đành xin địa chỉ, tự mình mò đường đến vậy. Đến nơi không thấy hắn, đang sướng, ai dè lúc sau hắn mò đến lớp. Và thế là em rơi vào trạng thái đóng băng, bơ đi mà sống "Không nói, không hỏi, không nhìn, làm như không quen". Hắn cũng không nói gì cũng chỉ bình thường như ngày xưa (trước bọn em cùng lớp nhưng chả tiếp xúc gì). Em cũng thầm nghĩ không biết hắn có nghĩ mình bị điên không hay đã "xấu còn hư cấu" :v :v, nhưng thôi kệ, em cứ bơ đi mà sống....
...Và em cứ trong trạng thái thế thôi. Học thêm cùng hắn cũng không nhiều, 1 thời gian sau, hắn chuyển sang thành phố khác học và em cũng không gặp nữa.
Nhưng em vẫn không hiểu, rốt cuộc kiếp trước em nợ hắn cái gì mà kiếp này lại thích hắn nhiều đến vậy và không biết do ông trời trêu đùa em hay do quá nuông chiều em, mà dù hắn ở thành phố khác nhưng cứ khi nào về là bọn em lại tình cờ gặp nhau. Đúng là tình cờ đấy ạ, chỉ là vô tình gặp trên đường mà thôi. Và cứ mỗi lần như thế em lại nhận ra mình chưa thể quên...
Haizzzz! Viết nãy giờ mới thấy nhầm ngôi rồi, chắc tại cảm xúc dạt dào quá :v . Mà thôi mạng lác rồi, để mai kể tiếp vậy....
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét