Thứ Ba, 29 tháng 9, 2015

Cô họ của tôi

                                             Cô họ

Bây giờ là 9:10pm ngày 29/9/2015. Thực ra cũng không định viết gì cả nhưng lướt facebook đọc được bài viết gia đình là số 1, có đoạn người nhà tưởng lạc mất đi tìm thật không kìm được. Hôm nay đã đến lúc tôi viết về cô họ của mình rồi.

Nói là cô họ nhưng thực ra cô ấy hơn tôi có 1 tuổi. Với tôi như là một người chị vậy. Nếu khái quát tuổi thơ của tôi chỉ trong 3 từ thì 3 từ đó chắc chắn là :"Nguyễn Huyền Trang". Với cô ấy thì tôi có rất nhiều kỉ niệm vì nhà chúng tôi ngay bên cạnh nhau lại hơn kém nhau có một tuổi nên có thể nói là như hình với bóng. Hôm nay chỉ là muốn kể 1 mẩu chuyện nhỏ trong lúc xúc động mà thôi.

Tôi nhớ hồi đó tôi học lớp 3 hay lớp 4 gì đó. Tôi và cô ấy học chung trường tiểu học, trung học. Sau này có biến cố xảy ra nên mới học khác cấp 3 và rồi rẽ theo 2 con đường riêng. Lại nói về hôm đấy, đó là 1 buổi sáng đi học. Như thường lệ tôi với cô ấy cùng nhau đi học. Trường chỉ cách nhà đi bộ có 5-10' thôi. Đang đi chưa được nửa đường, cô ấy chợt nhớ ra quên gì đó, đưa cặp cho tôi cầm và quay về nhà lấy đồ. Trước khi đi có dặn tôi đứng tại đó đợi. Nhưng 1 con bé nhút nhát và kỉ luật như tôi rất sợ muộn, sau khi đợi được 1 chút do sợ trễ giờ vào lớp, tôi đã tự động xách cặp của cả 2 đến trường trước. Gửi cặp cô ấy vào lớp của cô ấy và rồi ung dung vào lớp mình ngồi. Trong lòng chắc mẩm cô ấy sẽ tự mình biết rằng tôi đã đến lớp trước và sẽ đi tự đi đến trường sau. Và rồi buổi học trôi qua bình yên, cuối giờ chúng tôi vẫn về cùng nhau như bình thường. Tôi không nhớ rõ lúc trước khi vào lớp hay trong buổi học hôm đó có gì không. Chỉ nhớ khi về đến nhà cô ruột tôi nói lại rằng: "Sao lại tự ý đi mà không đợi cũng không nói lại vậy? Cháu có biết cái Trang nó ra không thấy cháu, tưởng bị lạc mất sợ quá chạy về khóc tìm rồi lại chạy ra trường không? Lần sau không được như vậy nữa." Tôi vẫn còn nhớ rõ câu nói đó, cũng nhớ rõ bộ dạng mình khi nghe cô ruột nói câu đó. Ngây ngây ngô ngô, vầng là ngây ngốc đấy ạ. Lúc đó trong suy nghĩ của tôi là :"Thật không thể hiểu nổi, cô ấy bị ngốc à, không thấy mình ở đó phải tự biết mình đã đi đến trường rồi chứ". Rồi sau đó cũng chẳng để ý nữa. Cho đến hôm nay khi đã là sinh viên năm 4, hiểu biết hơn nhiều tôi mới hiểu được cái gì là "tình thân". Thực sự nghĩ lại cảm động lắm.




Nói đến chuyện này lại nhớ có lần tan học về trời mưa, cả 2 chúng tôi đều không có áo mưa. Mưa tầm tã đừng ở chỗ nhà để xe với đám học sinh đang chịu "thảm cảnh" giống như 2 chúng tôi. Thấy có mấy đứa như thế, nhờ mấy đứa có ô mua hộ áo mưa giấy. Đứng 1 lúc mưa cũng ngớt ngớt. Cô ấy thấy vậy mới quay sang nói với tôi:"Mày đợi ở đây, tao chạy đi mua áo mưa rồi về". Thật sự lúc đó tôi cảm động không lời nào tả hết, không ngờ cô ấy vì mình mà chịu đội mưa mua áo mưa vì trong suy nghĩ của tôi cô ấy luôn là người rất khôn ngoan, toàn bắt nạt tôi không à :3 ( lí do vì sao sau này có thời gian sẽ kể sau). Sau đó khi về nhà an toàn, tôi có viết 1 bài cảm xúc như bây giờ á, dài 2 trang giấy định gửi cho báo Hoa Học Trò, xem có được đăng không nhưng rồi bị bọn bạn thân đến nhà chơi tóm được, sau cũng bị cô ấy nhìn thấy còn nói thản nhiên :"Viết linh tinh gì thế @@". Sau ngại quá cho tờ giấy đó  "Cuốn theo chiều gió luôn". Haizzzzzzzzz! 

Viết linh tinh 1 hồi giờ tụt cả cảm xúc rồi, còn rất rất nhiều chuyện giữa 2 chúng tôi nhưng thôi để hôm khác viết tiếp, hôm nay cứ tạm mở đầu thế đã :D

Thứ Sáu, 11 tháng 9, 2015

...

Bây giờ là 9:07pm ngày 11/9/2015. Nay tôi đã cup 9 tiết học, thực ra cũng chả làm gì, chỉ là cho phép bản thân lười biếng 1 ngày. Cùng không phải tâm trạng không vui hay gì, chỉ là hôm qua đi học về uống sữa đột nhiên choáng váng buồn nôn, sợ quá đi ngủ luôn. Sáng nay dậy sớm nhưng cũng chả đi học, cho phép bản thân nghỉ phép một ngày. Ở nhà cả ngày, ôm máy tính, nghe nhạc, đọc truyện ngôn tình, nay không hoạt động não. Chỉ là vừa đọc truyện đến đoạn có viết: "Ngay cả tiền mở quán cafe với bạn bè cũng là tiền hồi môn bà nội lén đưa cho cô". Chợt nhớ đến ông bà, không cầm được mà viết cảm xúc lên facebook nhưng chỉ là facebook thứ 2 mà thôi, không có mấy bạn bè biết, nhưng cũng không dừng được mà phải vào đây viết vài dòng. 

Dạo này sức khỏe xuống cấp, ăn uống không được hay buồn nôn chóng mặt. Lại mới xin khoản tiền học quá lớn trong 1 lúc thành ra tôi không dám xin tiền ăn tháng này, hiện tại tiền để dành còn 1 triệu, đóng phí thi tiếng nhật các loại 400 nghìn, tôi cũng vay Linh 300 nghìn nhưng không tiêu định sẽ trả luôn nhưng cô ấy nói không chịu, bắt phải tháng sau mới được trả vì sợ tôi không có tiền mà nói dối. Nhưng tôi cũng để đó, không tiêu vào, ngày ăn 1 bữa cơm, sáng tối uống sữa, cân nặng có giảm đi nhiều. Tôi chợt nhớ đến ngày xưa mẹ tôi có vô tình nói với ông bà ngoại :"Dạo này cái Mai nó gầy". Dù rằng hồi đó tôi có xuống 1 cân trông chả khác gì, vì bình thường khá mũm mĩm. Nhưng đi học lâu không về nên sau này tôi nghe mẹ và bác kể lại: "Ông bà tối đến thường khóc thương mày, lẩm bẩm nó dạo này gầy quá". Sau  khi tôi về lên thăm ông bà thấy tôi không khác gì mới yên tâm. Mỗi lần lên ông bà đều dúi tiền cho tôi, sau này khi lẫn không biết nữa mới thôi. Dạo này ăn uống không được, lại không có tiền ăn, người gầy đi, nhớ đến chuyện xưa tôi lại thấy tủi thân, giờ đây đã không còn ai đau lòng xót thương vì tôi gầy đi nữa rồi. 

Ngày nhỏ, tôi là cháu đầu tiên của đằng nội, lúc đó các chú và cô chưa có gia đình, cả nhà tập trung chiều chuộng tôi, ông nội tôi cũng rất chiều nên tôi thường bám ông hơn bám bà. Tôi đã từng nghĩ bà quý cô họ hơn tôi vì nhà cô ấy cũng hoàn cảnh mà bố cô ấy lại là em ruột bà, thế nên không có nhiều tình cảm với bà như ông. Nhưng tôi còn nhớ có lần ông mắng tôi, tôi cũng chả rõ vì sao chỉ nhớ rất sợ, chỉ có bà dỗ dành. Sau này khi tôi 5 tuổi bà bắt đầu bị bệnh thận phải chạy thận nhân tạo rồi dần dần tuần chỉ 1,2 lần về. Nhưng tôi vẫn còn nhớ khi còn nhỏ bà hay dắt tôi đi ăn quà vặt, khi bị bố mắng bà cũng thường bênh tôi, còn dậy tôi rất nhiều thứ. Còn nhớ khi mẹ tôi đẻ em trai tôi, bố tôi phải vào viện trông. Nhà không còn ai, bà lo tôi ở nhà 1 mình ban đêm sẽ sợ nên sang ngủ với tôi, mùa đông vừa phàn nàn vừa ủ ấm chân cho tôi. Khi đó còn nhỏ chỉ rằng tiếc vì mất đi cơ hội được ở nhà một mình. Nhưng sau này, năm nhất đại học cả nhà đi biển hết chỉ còn mình tôi ở nhà, ngủ qua đêm tôi mới thấy lo sợ, nghĩ đến chuyện xưa lại thấy đau lòng giờ đây không còn ai lo tôi ngủ đêm 1 mình sẽ sợ hãi mà qua ngủ với tôi nữa rồi. Giờ đây, ông bà ngoại cũng không còn, bà nội cũng không còn... 
Tôi chỉ còn ông nội. Đợt vừa qua ông phải lên Hà Nội mổ vì bệnh túi mật. Lúc này tôi mới giật mình nhận ra ông mình đã già yếu từ lúc nào, không còn phong độ khỏe mạnh như xưa nữa. Tôi cảm thấy đau lòng, xót xa. Đã từ lúc nào mình lại không để ý đến ông như vậy, là do tôi ít về quê hay mỗi lần về chỉ là ở nhà ôm máy tính chỉ gặp ông khi ông nhờ mua báo, hay nhận đồ ăn ông cho. Tôi cảm thấy vừa xót xa vừa ân hận nên khoảng thời gian ông nhập viện tôi cố gắng vào thăm ông nhiều nhất có thể. Đau lòng khi thấy ông bị như vậy tôi chợt nhớ đến ngày xưa ông đã yêu chiều mình như nào, muốn gì được nấy. Còn mình, nhìn xem mình đã làm được gì cho ông, chả làm được gì cả, tôi cứ nghĩ rằng mình cứ ngoan ngoãn nghe lời là đã hoàn thành nghĩa vụ của mình rồi. Nhưng rồi trải qua chuyện này tôi mới thấy được mình như thế nào. Bố tôi nói không sai :"Người khi còn sống không quan tâm, chăm sóc, khi mất rồi khóc thương có ích gì". Là tôi sai khi, khi bà nội mất, khi ông bà ngoại mất tôi đau lòng, dằn vặt cũng bởi vì tôi không làm được gì, khi người còn sống chính là không làm gì nhiều nên không còn mới đau lòng đến thế. Nay ông nội bị thế này, cũng là một đòn thức tỉnh với tôi. Tôi nghĩ, nếu ông không bị thế này liệu tôi báo hiếu ông như thế nào, bằng cách gì, tôi lấy cơ hội đâu ra để làm điều đó. Nhưng nhìn ông như thế mà tôi không khỏi đau lòng xót xa, tự trách bản thân bất lực. Mọi chuyện rồi cũng đã ổn. Khi lên viện ông có mang cả lương hưu nhưng không tiêu vì có bố với các chú chi trả viện phí. Thế nên trước khi về ông còn cho tôi môt triệu tư, vì lo tôi trên này ăn uống học hành không đủ. Thế nhưng khi ông xuất viện về tôi lại chẳng thể tiễn, chỉ có thể gọi điện đến bây giờ, sau khi ông về nhà đã lâu, tôi cũng chả gọi điện về hỏi thăm. Không biết là tôi không thể mở mồm gọi về vì vốn dĩ trước nay không quen bộc lộ tình cảm hay do tôi đã quên. Thế nhưng mọi người vẫn cứ bao dung cho tôi. 

Giờ ngồi viết ra những dòng này cũng chỉ để thỏa mãn nỗi lòng mình thôi. Nói ra có làm được gì, viết ra người cần đọc cũng chả đọc được. Chỉ là tôi tự an ủi ru ngủ bản thân mà thôi.