Thứ Sáu, 28 tháng 8, 2015

Lễ Vu Lan- Mẹ


Bây giờ là 9:28pm ngày 28/8/2015 cũng là ngày 15/7 âm lịch. Theo thông tin lượm lặt được thì nay là ngày chí âm tức âm khí rất nhiều. Nhưng thực ra nó chả liên quan đến chủ đề tôi định viết :v , quan trọng hơn hôm nay là ngày lễ Vu Lan nên tôi dành bài này viết về                                           
                                              MẸ

Dù tôi là con gái nhưng giữa mẹ và tôi không được thân thiết và tình cảm lắm. Có thể do tôi là đứa khô khan, cũng có thể do mẹ tôi lạnh lùng ( cái này do thím tôi nói vậy á). Nhưng từ bé tôi vốn là đứa không bám bố mẹ, tôi bám ông nội :3 , tôi được cai sữa từ năm 2 tuổi và còn làm sao bám ông thì tôi cũng không nhớ nhiều lắm, cái này xin kể sau. Nhưng chỉ biết là từ nhỏ tôi thường ngủ với ông nội, với lại mẹ tôi làm công nhân phải làm từ sáng đến chiều nên tôi thường ở nhà chơi với cô họ hơn mình 1 tuổi và cô ruột, chính vì thế có lẽ trong tiềm thức hay cả kể hành động sau này tôi vẫn thây thân với cô mình hơn. 

Trong kí ức mơ hồ của mình, tôi nhớ hồi bé bố tôi đi học xa nhà hiếm khi về, những hôm ngủ với mẹ tôi thường đòi kể chuyện, mẹ cũng chỉ kể qua loa, toàn truyện cười ngắn. Thực ra hồi đó tôi cũng chả thấy buồn cười lắm, nhưng thích nghe nên cứ đòi, hôm nào cũng nghe đi nghe lại "Chuyện ông huyện về quê" :v , nhưng sau này tôi thấy thế may lắm rồi vì ngoài câu chuyện huyền thoại đó mẹ còn kể cho tôi dăm ba chuyện nữa chứ thằng em tôi sau này biết có mỗi chuyện đó à :v

Hồi nhỏ, tôi sống cùng đại gia đình có ông bà mẹ, bốn chú và cô ruột. Lúc đó các chú và cô chưa lập gia đình, ông bà còn khỏe tôi lại là cháu đầu tiên nên mọi người tập trung cưng chiều. Tôi được cô chú cũng như ông nội mua rất nhiều đồ chơi, cả bố khi đi học về lần nào cũng mang ít nhất 1 thứ về nhưng mẹ lại chưa từng mua gì cho tôi chơi cả. Tôi cũng không để tâm, nhưng có một chuyện đó là 1 lần tôi đòi mẹ mua đồ chơi, đó là 1 con thỏ lên dây cót giá 5000đ. Hồi đó tôi chả để tâm nó là đắt hay rẻ, chỉ biết là người lớn có mua hay không thôi, nhưng do được cưng chiều từ nhỏ nên tôi mặc niệm 1 món nhỏ vậy mà cũng phải xin lâu vậy thật khổ sở :3 . Nhưng không biết do nó là đồ mẹ mua hay tôi ít chơi nó mà sau này khi các đồ chơi khác bị tôi phá tan tành thì nó lại là cái còn chơi được tốt nhất chỉ có vài vết xước không đáng kể.

Hồi bé thì nghĩ vậy, sau này lớn lên chút nữa, khi mà có em thực ra tôi đã rất ghen tị với nó khi thấy nó được chiều hơn ( đấy là tôi nghĩ thế), và do từ nhỏ 2 mẹ còn cũng không có thân thiết gì nên càng lớn tôi càng xa cách gia đình. Tôi không kể những chuyện xảy ra ở trường lớp cho mẹ nghe, cũng không có những tâm sự giữa mẹ và con gái như thích bạn nào, ghét bạn nào, hâm mộ ai...

Còn rất nhiều nhiều nữa, nhưng khi lớn lên rồi, thi thoảng ngồi nghĩ lại, lại nghe mấy nhỏ cùng phòng than ngắn thở dài ( thực ra kêu ầm trời :3) hết tiền, hay bố mẹ bắt đúng ngày bao nhiêu, đủ tháng lấy bao nhiêu tiền thì tôi chợt nhận ra thực ra mẹ vẫn luôn chiều chuộng tôi. Ít nhất mẹ chưa bao giờ để tôi thiếu thốn hay thiệt thòi. Khi ông nội nằm viện, mấy ngày đầu chỉ mình tôi chạy đi chạy lại ( thực ra chỉ là mua cơm giúp ông) nhưng 2, 3 ngày sau tôi thấy chú đưa tôi 2 triệu bảo là tiền mẹ tôi gửi. Chú chỉ nói vậy bảo mẹ cũng chỉ bảo là đưa tôi. Tôi cũng rất ngạc nhiên nhưng rồi nhận ra mẹ sợ tôi thiếu thốn, sợ phát sinh ra chuyện tôi lại không có tiền phải xoay sở, sợ tôi đi lại nhiều mệt không có tiền ăn uống hay đi xe ôm cho nhanh... .

Thực ra tôi vốn là đứa con gái nhạy cảm lại yếu đuối, dù luôn tỏ ra mạnh mẽ nhưng tôi vốn luôn mong muốn được yêu thương. Vì thế khi mẹ với tôi không có những giao tiếp thân mật như các bạn khác, tôi đã từng ghen tị và so sánh trong lòng. Nhưng tôi cũng biết mẹ thương tôi bởi có rất rất nhiều kỉ niệm nho nhỏ tôi luôn lưu giữ trong tâm trí, cũng luôn hiểu điều đó nhưng khi gặp mặt trực tiếp lại khác. Tôi và mẹ luôn có những tranh cãi và bất đồng dù đó chỉ là những chuyện nhỏ nhoi, cũng rất nhiều lần tôi tự nhủ mình phải ngoan hơn, tự giác giúp mẹ chút vì mẹ cũng có tuổi rồi lại làm vất vả nhưng rồi khi đụng chuyện, tôi lại bị cái tôi che lấp, lại để tính ích kỉ làm mờ mắt. Con cái ai cũng vậy thôi, luôn cho rằng cha mẹ phải có nghĩa vụ làm cái này, làm cái kia cho mình, mặc định rằng như thế nên khi không được đáp ứng thành ra chúng ta nổi nóng, nghĩ rằng mình " khổ sở, thiệt thòi, không được yêu thương, quan tâm". Thực ra trên đời này làm gì có ai có nghĩa vụ phải đối xử tốt với ai, là do ta được nhận quá nhiều khi không được nữa sẽ nổi điên lên. Điều đó tôi biết, mọi người đều biết, tất nhiên nói dễ nhưng khi làm mới thấy thật khó...


Cuối cùng còn rất nhiều điều nhưng để nói ra là không đủ tôi chỉ xin dẫn ra lời bài hát Headlights của Eminem và Nate Ruess :"I guess we are who we are...May be we took this so far" - Con đoán chúng ta chỉ là chính mình mà thôi...Nhưng có lẽ chúng ta khiến nó đi quá xa" . Tất nhiên là mẹ tôi so với mẹ Nem thì tuyệt hơn rất nhiều còn tôi lại tệ chả khác gì Nem khi niên thiếu :3 . Nhưng dù sao thì  "You 're still beautiful to me, cause you're my mom" - Với con, Mẹ luôn là người tuyệt đẹp vì Mẹ là mẹ của con" 


Thứ Bảy, 15 tháng 8, 2015

Ngàn vàng mua một nụ cười người thương

  Ngàn vàng mua một nụ cười người thương

Hiện tại bây giờ là 11:19pm ngày 15/8/2015. Tôi "tâm sự" với Linh- người bạn đại học thân của tôi và ngày mai là ngày sinh nhật của cô ấy nên tôi nảy ra ý định viết bài này xem như là món quà của tôi.
Thực ra cho đến bây giờ tôi cũng không biết viết gì :3 , chỉ là nghe cô ấy nói đến sinh nhật có cảm giác trống trải. Tôi cũng luôn như vậy. Luôn mong chờ đến ngày sinh nhật của mình để rồi đến hôm đó lại trống trải, hụt hẫng, cũng không biết vì sao lại thế, có thể do sâu thẳm tôi luôn mong chờ điều gì đó đặc biệt thì phải. Tôi không biết cô ấy có như tôi không. Nhưng năm nay chúng tôi là năm cuối, có thể sau năm nay còn gặp lại, có thể không, mỗi người đi 1 con đường không biết đến bao giờ có thể hội ngộ. Tôi nhớ cô giáo chủ nhiệm lớp 10 từng nói với chúng tôi rằng:
           "Con gái hạnh phúc nhất là quãng thời gian đi học, thế nên chúng mày- con trai phải nhường nhịn làm những việc khó khăn cho chúng nó, vì sau này nếu may mắn lấy được người chồng tốt thì không sao, lấy phải người không ra gì thì còn có quãng thời gian tươi đẹp để nhớ đến".

Tôi tất nhiên không mong bạn tôi sau này sẽ chỉ có chuyện không vui để phải nhớ đến quá khứ mà sống qua ngày. Nhưng tôi thực sự muốn làm gì đó đặc biệt cho cô ấy để sau này về già nếu có cơ hội gặp lại nhau có cái mà ôn lại :D , nếu không thì cũng coi như là tạo một dấu ấn tươi đẹp trong lòng nhau.

Giờ nói đến tiêu đề, tại sao lại là "Ngàn vàng mua một nụ cười người thương". Thật ra trước khi viết nó, tôi chợt nhớ đến câu nói của các vị vua trong phim" Ngàn vàng khó mua nổi nụ cười mỹ nhân", thế nên tôi biến tấu ra vậy :3 , nói thật mỹ nhân cũng là người thương mà đã là người thương thì bỏ ra ngàn vàng mua nụ cười cũng chả có gì mà đắt, chả có gì luyến tiếc. Bỏ ra ngàn vàng mà không mua được là do bạn không biết cách dùng. Quan trọng không phải là tiền bao nhiêu, đắt bao nhiêu mà là dành bao nhiêu tâm tư, tình cảm, bao nhiêu thời gian để đánh đổi lấy nụ cười đó. Đối với người tôi quan tâm thì đó không đáng kể. Tôi nhớ, hồi học lớp 8, 9 , trong nhà người tôi yêu quý, trân trọng nhất là cô ruột ( lí do vì sao thì xin kể 1 bài riêng sau này). Hồi đó phim BOF rất nổi, tôi cũng xem hết trên mạng rồi, nhưng vì cô ấy phải đi học tại chức, tối muộn mới về không có thời gian, cũng không biết đến nên tôi quyết định ra hàng mua đĩa về. Hồi đó đĩa DVD bình thường chỉ 24 ngàn, nhưng do phim đó đang nổi nên 40 ngàn 2 đĩa. Số tiền đó không nhiều nhưng so ra lại rất đắt, đắn đo nhưng tôi đã nghĩ "Vì muốn cô ấy vui 40 ngàn có đáng gì" nên đã mua. Thế nhưng, mua rồi cũng phải đợi đến thứ bảy, chủ nhật cô tôi mới rảnh để xem cùng, đợi mãi mới đến hôm đó và đây cũng là lần đầu tiên thâu đêm để xem phim. Cùng xem với cô dù tôi có buồn ngủ rũ mắt cũng vẫn vui vẻ, đến sang ngày hôm sau thì hoàn toàn "bay bay", hihi và trưa cô ấy xem một mình còn tôi ngủ quên mất. Nhưng dù bỏ ra như thế tôi thấy cũng rất đáng và chưa bao giờ hối hận về điều đó...

Lan man nãy giờ, cũng chỉ đi đến một điều là tôi nhất định sẽ làm điều gì đó đặc biệt cho Linh. Nhưng do dạo này nhà có chuyện phải chạy đi chạy lại, tôi cũng mới nói cho tôi khất đến tuần sau. Tất nhiên cô ấy rất hiểu và thông cảm, nhưng khi ngồi nói chuyện 1 lúc tôi đã quyết định, ngày mai nhất định sẽ tổ chức sinh nhật cho dù có bận bịu, mệt mỏi như thế nào. Nhưng quan trọng mua gì, tổ chức ra sao tôi vẫn chưa nghĩ ra :D . Chỉ là có cảm hứng mới viết ra thôi. Nhân đây xin đưa vào bài cái ảnh cũng thay lời tôi muốn nói...